Do Hoa's Blog

Be a dreamer and supporter


Leave a comment

Chốn quen lối cũ mỗi tối cuối tuần của chúng tôi…..

Chốn quen lối cũ mỗi tối cuối tuần của chúng tôi.

Bắt đầu từ food court Bitexco rồi đến chỗ này. Đúng hẹn lại lên, gọi một ly trà earl grey nóng, hỏi thăm nhau về một tuần qua ra sao, dành 10-15 phút để viết về một chủ đề nào đó. Sau khi viết sẽ chia sẻ những gì đã viết.

Ở đó, đều đặn mỗi tuần, không nhận xét, đánh giá ai viết hay viết dở, cũng chẳng giáo điều, khuyên can. Chúng tôi được viết, được lắng nghe, được nói.

Ở đó, chúng tôi là chính mình, không cần phải gò mình hay làm hài lòng người khác. Cứ viết thôi, cứ sẻ chia. Và đặc biệt là sự đều đặn mỗi tuần. Từng chút, từng chút một.

Ấy vậy mà đã thấm thoát được 6 tháng trôi qua. Không ồn ào, cũng chẳng phải đao to búa lớn. Tôi cũng từng gặp một vài bạn đến rồi lại đi, để rồi tôi nhận ra nơi này dành cho mọi người nhưng không phải ai cũng phù hợp 🙂

Chúng tôi không làm miễn phí nhưng duy trì đủ một mức phí ổn định để mỗi người tự ý thức được việc tham gia để không có cảm giác được ban ơn. Bạn biết đó, ở chốn phồn hoa đô thị này, không thiếu những chỗ tốt đẹp, nhưng chọn lựa một chỗ để gắn bó lâu dài, quả thật rất khó, nhỉ? :”D

Sài Gòn, ngày 15 tháng 01 năm 2017,
Sỏi

16105522_740074386158230_3497535011152945478_n


Leave a comment

Một câu chuyện ngắn tủn

Bà Vợ : Anh à ! Cái nhẫn mà ngày cưới anh tặng em để đâu rồi ?

Chồng : Anh để trên đầu giường, dưới cái gối Hello Kitty của em đó. Em tìm thử coi.

Bà Vợ : Để em coi thử coi.

4 phút sau

Bà Vợ : Anh ! Sao anh nói là ở đầu giường, thế quái nào mà không thấy

Chồng : Ủa, có mà ta ? Để anh lên tìm cho em.

Chồng : (Lật đật từ dưới lầu chạy lên gác) Ủa em, anh thấy rồi nè, nhưng mà anh lộn rồi, nhẫn anh tặng em để ở dưới gối anh mới đúng.

Bà Vợ : Vậy đó hả ?

Chồng : Anh cứ tưởng là anh để ở bên em, nhưng ở bên anh mới đúng. Mà em thấy đó, phải có như vậy em mới biết là anh quan tâm đến điều nho nhỏ đó như thế nào ( Mặt có vẻ biết lỗi)

Bà Vợ : Được rồi ! Tha cho anh đó, xuống nhà em làm món kim chi trộn với mì spaghetti ngon ve kêu cho ăn.

……………………..

Và thế là 2 vợ chồng sống bên nhau đến cuối con đường.


Leave a comment

Một cuộc nói chuyện ngắn

Một cuộc nói chuyện ngắn :

(Trong công viên)

Thấy 1 cô gái khá xinh, đeo mắt kính đang ngồi một mình.

Chàng trai : Chào em, anh có thể ngồi xuống nói chuyện 1 tí với em không ?

Cô gái lạ : Mà anh là ai vậy ? Em không biết anh

Chàng trai : Thì anh cũng không biết em, nhưng thấy em ngồi một mình nên muốn lại nói chuyện. Anh cũng đang có chuyện buồn nên cũng cần tìm người trò chuyện.

Cố gái lạ : Dạ….Thôi anh cứ ngồi xuống đi, đứng nãy giờ chắc cũng mệt.

Chàng trai : Cám ơn em, không biết em tên là gì ?

Cô gái lạ : Dạ, em tên …..(trong lúc này điện thoại cô gái rung lên).

Cô vội nghe điện thoại, và ngay sau đó.

Cô gái lạ : Dạ anh ơi ! Em có chuyện gấp phải đi ngay, nên không nói chuyện với anh tiếp được ạ. Em xin lỗi anh nhiều.

Nói xong, cô gái đứng dậy và rời đi.

Chàng trai : Em cứ đi nhé. ( chỉ kịp nói câu đó).

Lúc này chàng trai vẫn ngồi ở cái ghế đá ấy, và thưởng thức những gì còn sót lại đó là mùi hương tóc thơm của cô gái – mùi oải hương nhẹ nhàng, thanh dịu.

Thế đấy, cuộc nói chuyện ngắn nhưng cũng đã để lại điều gì đó….


Leave a comment

Cuộc trò chuyện ngắn

(Trong 1 quán kem)

Bạn trai : Em có biết sao anh lại yêu em không ?

Cô gái : Cũng có thể là em biết nhưng anh nói thử đi.

Bạn trai : Anh cũng luôn tự hỏi điều đó, vẫn luôn trong lòng anh tự hỏi là điều gì khiến anh yêu em ? hay anh yêu em vì lý do gì ?

Cô gái : Nếu mà anh biết rõ lý do gì anh yêu em thì anh có còn yêu em như lúc này nữa không ?

Bạn trai : Ừ nhỉ ? nhiều khi chính vì mình xác định vì sao hay như thế nào thì mình đâu còn có cảm giác khám phá gì nữa em ha ?

Cô gái : Em nghĩ là mọi thừ nó đều có nhiều cách trả lời, mỗi thời điểm thì câu trả lời không hẳn là do ta tìm kiếm mà đôi khi nó đến một cách bất chợt.

Bạn trai : Thui ăn kem đi em, kem cũng đang chảy nước kìa.

Cô gái : hì hì, mình cùng ăn đi anh à. ( Miệng cười nhíu 2 con mắt to tròn).


Leave a comment

Viết tí về mưa

Vào mùa, thì mưa là điều mà nhiều người mong muốn ngay cả khi nó làm cho không ít người gặp rắc rối vì sự dây dưa, dai dẳng của nó.

Nhưng nó cứ như một người bạn đối với tôi, tôi đang tự hỏi và thử trò chuyện với mưa xem là mưa có ước mơ gì không ? thế là chỉ đi trong mưa và cảm nhận những hạt mưa rơi nhè nhẹ trên má mình, chỉ thấy sự nhẹ nhàng của mưa đến một cách bất chợp trong một buổi chiều tàng tàng.

Thế mưa có ước mơ không ?

693086


Leave a comment

18-4

Đi làm và giao tiếp nhiều thì mình mới thấy cái nì :

– Lên 1 cuộc hẹn dễ mà khó, khó mà dễ 

dễ là nếu những điều bạn chia sẻ nó nằm trong cái “chuẩn” của người kia.

khó là những điều bạn chia sẻ nó không nằm trong cái “chuẩn” của người kia.

-> khi thấy cái dễ thì họ cho bạn hẹn thôi, còn khó thì họ sẽ bảo họ bận -> easy to understand now.

Còn cũng phải xét ưu tiên của họ là gì nữa.

Mình có quyền đề nghị nhưng có gặp hay không đó là quyền của họ -> tôn trọng quyền lựa chọn của họ, mặc dù lựa chọn đó có thể khiến họ thiệt thòi.

Sợ nhất là bây giờ nhiều bạn trẻ bắt đầu đi làm thì bị cuốn vào vòng xoáy của bận rộn, để rồi đánh mất mình, đồng hóa mình vào công việc, tiền bạc.

Nói chung điều mình mang đến tốt cho họ, nhưng họ có đủ khôn ngoan để nhận ra hay không, âu cũng là duyên.:D

 

Khi người khác tìm thấy điểm yếu của mình và nhắm thẳng vào đó :

– Người thiếu sáng suốt : Phản ứng lại,tập trung vào người khác, bảo vệ bản thân mình trước sự đe dọa, họ có thể hỏi ngược lại những người chỉ trích mình bằng cách như là hỏi xem anh đã làm chưa mà nói tui làm ?

– Người khôn ngoan lúc đó : bình tĩnh, sáng suốt nhìn vào chính mình, nếu thực sự biết mình sai thì thẳng thắn thừa nhận, còn nếu người khác đang nói điều bịa đặt thì hoàn toàn có thể bỏ qua. Quan trọng nhất là phải tự biết mình.

1 chút ngẫm nghĩ vì những lúc thiếu sáng suốt của mình.

 

Các điểm cực :

– Cực Bắc : 23 độ 24′ vĩ độ B (xã Lũng Cú, Đồng Văn, tỉnh Hà Giang)
– Cực Nam : 8 độ 34′ vĩ độ B (xã Đất Mũi, huyện Ngọc Hiến, tỉnh Cà Mau)
– Cực Đông : 109 độ 28′ kinh độ Đ (xã Vạn Thạnh, bán đảo Hòn Gốm, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa).
– Cực Tây: 102 độ 09′ kinh độ Đ (xã Xín Thầu, huyện Mường Nhém Điện Biên)

-> Tui sắp chinh phục cực Đông.^^

Có vài phát hiện hay khi chạy bộ : Càng chạy mình càng cảm thấy giới hạn của cơ thể nhưng tinh thần thì không bao giờ có giới hạn, chính điều đó làm gia tăng sức chiến đấu cho cơ thể.

Khi 1 người hứa 1 điều gì đó với mình có ba giai đoạn :

– Người đó đưa ra lời hứa ( Bước 1)

– Người đó giữ lời hứa một cách có ý thức và trong tim. (bước 2)

– Người đó biến lời hứa thành hiện thực. (bước 3)

Sau này tui có thể tin là người nào đó đã đưa ra lời hứa (giai đoạn 1), còn họ có chuyển sang bước 2 và hoàn thành bước 3 hay không đó lại là 1 chuyện khác.

 


Leave a comment

2-4

Việc học thực sự là việc học giúp ta thoát khỏi đau khổ chứ không phải là bồi bổ cho sự lớn mạnh của cái tôi. Cho dù là nhà khoa học vĩ đại, giáo sư, tiến sĩ, giám đốc hay trưởng phòng, nếu chưa thoát khổ được thì những điều mình học được là hoàn toàn vô nghĩa.

Hầu hết con người bây giờ đi điều trị bệnh (treatment) chứ không phải đi chữa lành (healing) hoàn toàn.

Tất cả mọi căn bệnh con người gặp phải đều là do con người hành động ngược lại với bản chất của mình – Barbara Ann Brenann.

Sự chữa lành thực sự khi mình sống đúng bản chất của mình, là bình an, là yêu thương, là thông thái,………

Khi mình cần người khác tôn trọng, làm cho mình hạnh phúc -> mình đánh mất mình.

Cái gì diễn ra theo đúng ý tôi là đúng, là thành công, là hài lòng.
Cái gì diễn ra không theo đúng ý tôi là sai, là thất bại, là bất mãn.

Thành tích hôm nay : Chạy liên tục 12 phút 40 mấy giây -> 6 vòng Hoa Lư. Nghỉ 2 phút sau đó chạy thêm 8 phút chắc được tầm 4 vòng, dự định chạy 12 phút mà chưa vượt qua được. Cần cố gắng nhiều hơn.

Dành thời gian trò chuyện với mấy bạn mà không có động lực thay đổi, vừa mất thời gian của mình và mất thời gian của họ. Vì họ có nhu cầu xả những điều phiền muộn mà tìm sai người để trò chuyện rồi.

Hiểu biết trong việc tìm đúng người đúng việc cũng là 1 điều cần học hỏi.

Bây giờ trên thế giới có 2 dạng người chủ đạo :

– Không biết mình có vấn đề, tự nhận mình không có vấn đề, đến khi tình huống xảy ra thì vấn đề nảy sinh thì cũng không thừa nhận vấn đề này là từ mình -> biến mình thành nạn nhân.

– Biết mình có vấn đề nhưng không chịu đi giải quyết, kiếm cớ này cớ nọ để trì hoãn nhưng nguyên nhân thực sự là họ chưa đủ dũng khí để thay đổi, họ vẫn còn cố chấp, bảo thủ muốn giữ gìn những quan niệm sai lầm của mình.

VD: Cho rằng người khác là người gây ra tổn thương cho mình, mặc dù họ biết vấn đề là từ họ chứ không phải từ người khác.

1 sự thật phát hiện ra là : Ai không chủ động thay đổi thì đến lúc cuộc sống sẽ bắt buộc họ phải thay đổi nếu không thì họ sẽ không thể tồn tại.