Do Hoa's Blog

Be a dreamer and supporter


Leave a comment

Cơn giận có giá trị gì hay không ?

Cơn giận có giá trị gì hay không ?
Đối với cá nhân tôi thì thật sự là có. Cơn giận nó là một người bạn đến để giúp tôi giải quyết những vấn đề mà ngay cả lúc lý trí nhất cũng không thể quyết đoán được, nó giúp tôi ra quyết định ngay lập tức mà không cần sự dự phần của lý trí. Phản ứng để bảo vệ bản thân mình trước những nguy cơ và bất công.
Có thể nói là những người hay giận dữ thì bản thân họ là người chứng kiến nhiều bất công, sự áp bức trong thực tại đời sống của cá nhân họ hoặc những gì liên quan đến những người quan trọng trong cuộc sống của họ.
Nói đến đây thì cái nhu cầu rất rõ ràng của người hay giận dữ đó là đi tìm kiếm sự công bằng trong quyền lợi, sự tôn trọng từ cộng đồng xung quanh. Những nhu cầu rất chính đáng và cần được xem xét một cách nghiêm túc. Thế nhưng, nhu cầu đó cũng bị lu mờ bởi sự tham lam của con người, lúc nào cũng muốn là mình hơn người khác – là trung tâm của vũ trụ. Vì vậy, những người giận dữ họ chứng kiến việc lý trí nói không ai chịu nghe và thấu hiểu nhu cầu của tôi, nên không cần dùng lý trí để nói chuyện mà dùng ngay cơn giận để tìm kiếm sự công bằng, sự tôn trọng.
Nhưng…….
Càng giận thì họ lại càng thấy những con người kia họ cũng dùng chính cơn giận để đối đáp với họ, dẫn đến những xung đột không bao giờ chấm dứt, có thể nguôi nhưng kết thúc thì không. Nhìn vào lịch sử sẽ thấy giai cấp thống trị và giai cấp bị trị mâu thuẫn sâu sắc với nhau như thế nào ? Nhân dân của các nước thuộc địa mâu thuẫn cực độ với mẫu quốc để dẫn đến những cuộc cách mạng. Những cơn giận từ lịch sử đó chính là điềm báo cho những sự thay đổi chắc chắn phải xảy ra, và cơn giận cũng được lựa chọn như là một giải pháp.
Và bạo loạn cũng đã xảy ra từ những cơn giận, từ một ngọn lửa nho nhỏ đến khi nâng đến sự hận thù truyền từ đời này sang đời khác….. Cơn giận đến như là một dự báo quan trọng :
– ở góc độ cá nhân : nó cho chúng ta biết là có cái nhu cầu nào đó mà ta cần được thỏa mãn ?
– ở góc độ xã hội : cơn giận miêu tả thực trạng xã hội rất rõ ràng, nó cho ta biết xã hội có những khu vực nào cần được quan tâm, chú ý đến ?
Và hơn hết, khi cơn giận xuất hiện, với cá nhân tôi thì nó trở thành một đề tài để nghiên cứu, để hiểu, để mang ra cùng mọi người nói về nó.
Nói cách khác, cơn giận cần được hiểu và chuyển hóa nó chứ không phải cố gắng dập tắt nó. Bởi vì nếu càng cố gắng dập tắt nó, nó sẽ ngày càng tăng trưởng mạnh mẽ hơn và lúc đó điều nguy hiểm là : Ta giận dữ vì cơn giận có trong mình.
Lòng trắc ẩn chính là liều thuốc quan trọng cho xã hội ngày nay, để hiểu cơn giận – để biến nguồn năng lượng mạnh mẽ từ cơn giận trở thành động lực để ta có thể yêu thương người khác. Cá nhân tôi cho rằng lòng trắc ẩn là cội nguồn của con người, là phần sâu kín nhất nhắc cho ta nhớ : ta và người khác đều là con người, chúng ta đều mong muốn hạnh phúc và né tránh khổ đau. Trên nền tảng lòng trắc ẩn thì sự thấu cảm mới được sinh ra, thấu cảm là quan tâm một cách tích cực và nỗ lực để thấu hiểu góc nhìn của người khác từ bên trong để nhìn thế giới qua con mắt của người ấy. Thử hỏi nếu không nhìn họ là con người như ta thì lấy đâu ra thấu cảm.
Tóm lại nha, cơn giận đến để giúp ta hiểu người khác – hiểu chính ta, giúp ta không mộng mị về cuộc đời và quan trọng là dấu hiệu báo cho ta biết “Cần thay đổi điều gì đó ?” Hãy xem cơn giận là bạn, đừng chống lại nó – đừng chạy theo nó mà hãy đối thoại với nó.
-> Viết trong một phút bồng bột, viết tự do thôi nên bà con cứ chém thoải mái.
Advertisements


Leave a comment

Tôi và Em…

Tôi và em không hẳn là hai người xa lạ, chúng ta cùng sống ở giữa cuộc đời này.

Không biết gì về nhau từ trước đó, nhưng vẫn hiện hữu tại nhân gian,

con người luôn đi tìm kiếm những điều mà họ nghĩ là họ không có , tôi cũng đặt câu hỏi này cho mình : có phải người mà tôi đang tìm kiếm là em ? hay là khoảnh khắc mà tôi được nhìn thấy em chăng ?

Nối tiếp những khoảnh khắc này qua những khoảnh khắc khác, tôi từ từ thấy được sự vô thường của cuộc sống , có thể lúc này tôi thấy em đẹp nhưng lỡ như sau đó tôi thấy cái gì thể hiện ra từ em nó xung khắc với cái đẹp mà tôi mới vừa nhìn thấy, tôi sẽ làm thế nào ? liệu tôi có còn yêu cái đẹp kia ? hay sẽ nới rộng cái hiểu của tôi về cái đẹp ? đôi khi em đang thể hiện cái đẹp mà tôi chưa thể hiểu nó, nhưng do sự can thiệp của sự ngạo mạn của chính mình, tôi chỉ muốn giữ cái đẹp mà tôi muốn, chứ không muốn nhìn thấy cái mà nó đang diễn ra, khám phá nó xem nó đang đẹp như thế nào ? nó đang chân thật ra làm sao ? nó thể hiện cái thiện như thế nào ?

Một loạt những câu hỏi đang vẫn tiếp diễn…

download


Leave a comment

Lại Là Em

Có những lúc tôi bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc tôi và em có thể nhìn thấy nhau dù chỉ trong một giây lát.

Em đã đi thật xa, nhưng điều đó không có nghĩa là em không ở gần bên tôi , nếu được hỏi là nếu có thể quay trở lại không ? tôi sẽ trả lời là không, mặc dù tình cảm vẫn còn đấy, không nồng nàn như lúc thưởng thức nó, nhưng nó vẫn còn thoảng đâu đấy chút dư âm của sự ấm áp, trong những ngày mà tôi thấy mình cô đơn trong một khoảng thời gian không phải là ngắn.

Những kỉ niệm thoảng qua như vậy, có lúc nó giúp tôi vững tin hơn về con đường phía trước, khi sự lạc lõng vẫn ngự trị trong thế giới này , khi con người ta lạnh nhất là lúc ta cần sự ấm áp nhất, vì lúc đó chỉ nhích đôi chút thôi là có thể sự sống chỉ là câu chuyện được kể lại bởi những người biết về mình.

Tình yêu mà tôi dành cho em vẫn còn đấy, từ xa thật xa, nhưng chỉ mình tôi biết, mình tôi hay, tôi vẫn nghĩ là em vẫn còn nhớ nhưng cũng không chắc chắn lắm.

Có lẽ sự không chắc chắn ấy lại cho tôi thêm cái quyền được nhớ, được nghĩ, được cảm nhận về những điều lững lửng của đời người nhìn có vẻ dài, mà nó có chút xíu hà.17626267_1499183620101404_6348497078165540767_n


Leave a comment

Hacksaw Ridge (2016)

[Short Review] – Hacksaw Ridge (2016)

Đề cử 6 giải Oscar -> Đạt 2 giải Hòa âm xuất sắc và Dựng Phim xuất sắc.

Cảm thấy được truyền cảm hứng từ chàng trai đến từ Virginia Desmond Moss. Anh ta đến chiến trường không phải để giết người mà là để cứu người.

Anh ta như một người mang đức tin của Chúa đến với những con người đang đau khổ , đang cần sự giúp đỡ. Kiểu như là trong nguy nan, khó khăn người ta thỉnh cầu đến Chúa nhiều nhất, và thực sự Người đã mang anh chàng được đồng đội xem là “hèn nhát” đó là Desmond Moss đã cứu những con người mất tay, mất chân và không chỉ có đồng đội mình mà còn là những người lính bên kia chiến tuyến.

Anh ta mang trong mình câu khẩu hiệu “One man at a time”, một nhiệm vụ tưởng như là bất khả thi trong tình huống mà anh có thể bị nã sung bất cứ lúc nào từ quân Nhật, nhưng với cái thứ gọi là niềm tin đó, anh đã mang về từ cõi chết những anh em trong cùng hàng ngũ của mình. Tôi ngồi nhìn gã này mà tưởng như gã bị khùng (thực sự trong phim này gã bị khùng thật) dám giữ cái thứ niềm tin đó để sẵn sàng lao vào địa ngục để mang về những linh hồn đang chịu đau khổ.
Can đảm đối với anh chàng Moss này không phải là sẽ làm gì, mà là không làm gì, anh ta đã thề là sẽ không cầm súng – kể từ cái lần anh ta suýt bắn ông bố của mình.

Can đảm không phải là dám làm gì, mà còn là dám không làm gì, anh đã không giết một người nào cả như lời hứa, vết thương lòng vẫn còn đó, mọi sự vẫn còn đó nhưng đối với chàng trai này thì chính nỗi đau mà mình từng suýt nữa gây ra sự oán trách với chính mình suốt đời đã biến thành động lực để anh ta đến với chiến trường để cứu người, dám tin – dám làm – dám quên đi những thù hận mà chỉ có một mục tiêu kiên định là cứu cứu cứu và cứu người thôi.

Vẻ đẹp của phim cũng nằm ở cái ánh mắt mà một binh sĩ Nhật được anh ta cầm máu và chích một liều móc-phin để giảm đau để làm gia tăng và khẳng định cái chất “khùng” trong anh chàng này.

Ôi, tôi tự hỏi mình :

Có phải tạo hóa tạo nên những cuộc chiến tranh, để tìm ra những người anh hùng như thế này không ?

Chiến tranh có phải chính là vẻ đẹp của sự sống, vì nó đã giúp cho những người khi chưa biết tin vào điều gì , tìm được nó ?

Những con người gọi là can đảm, có dám làm điều mà một người khùng dám làm không ?

17265021_1486577594695340_1767050325485129060_n


Leave a comment

Em

Gửi em, người con gái tôi chỉ cần đứng từ xa để ngắm nhìn !

Cũng đủ để tôi có thể ngắm nhìn mái tóc ngang vai và nụ cười tươi tắn như những giọt sương mới xuất hiện trong ánh bình minh.

Em và tôi không quen nhau, tôi chỉ bắt gặp em trong vài lần tôi đi gửi đồ, câu chuyện mà tôi và em nói với nhau chỉ đơn giản là gửi đi đâu, khi nào gửi và anh kiểm tra lại dùm em.

Lúc đầu tiên tôi chả có gì cảm tình với em cả, nhưng đôi khi tôi có một vài yêu cầu nhờ em giúp tôi kiểm tra những điều tôi bận tâm về việc gửi hàng đi thật xa, em cũng tỉ mỉ và chỉnh cho tôi.

Mỗi ngày tôi đều kiếm cớ chạy ngang qua chỗ em làm việc chỉ để biết là hôm nay em có đi làm việc

Dù mưa, hay nắng, dù chiều hay tối….

Tôi đủ can đảm để hỏi thông tin liên lạc của em nhưng mà đôi khi cái mối quan hệ của chúng tôi chỉ dừng ở đó thôi…

Can đảm không có nghĩa là dám bước tới làm gì đó, mà cũng có thể là không làm gì cả để cho mọi việc nó vẫn như nó đang diễn ra….

Can đảm không có nghĩa là không có sợ hãi, lo âu khi đứng trước điều gì đó..

Tôi có cảm tình với em,

Nhưng liệu chúng tôi có thể có một buổi hẹn hò hay không thì tôi muốn để cho mọi sự nó đến, không phải từ ý chí cá nhân tôi muốn như thế….

Em à !az_img_horoscope_gemini


Leave a comment

Thử thách

Khi gặp nhìu thử thách thì thử thách không còn là thử thách

Khi không gặp thử thách thì đó chính là thử thách .

Tự bản thân thử thách nó sẽ được định nghĩa theo cách mà người ta tham gia hay đứng ngoài nó, hoặc kết thúc nó, hoặc nghe người khác định nghĩa về nó.

Bản thân định nghĩa về thử thách là gì ? thì đó cũng là thử thách của chính mình, rồi chính khi đi vào thử thách theo cách định nghĩa của mình thì cũng gặp nhiều thử thách được hiển hiện theo nhiều góc cạnh khác nhau nữa.

Mà đang nói về thử thách là tui đang thử thách mình đấy..


Leave a comment

Cho tui một vé đi tuổi thơ.

Tối qua, tụi tui có một buổi ngồi lại với nhau, cùng nhau viết, dành ít thời gian để kể cho nhau nghe những điều mình đã viết. Những lúc gặp nhau như vầy, không vì mục đích thương mại, cũng chẳng khoe khoang hay đánh giá kỹ thuật viết của nhau, chỉ đơn giản là viết. Vậy thôi.

Chủ đề tối qua nói về tuổi thơ.

Cho tui một vé đi tuổi thơ.

Tui nghĩ nhiều điều về tuổi thơ lắm,  nhưng tuổi thơ của tui không rực rỡ hoàn toàn, có khi là những ký ức xám xịt và đầy ám ảnh không muốn nhớ đến, vì mỗi khi nhớ về, tui lại bất thần ngồi khóc vì bế tắc.

Là những lúc tui ở nhà một mình, chẳng biết làm gì ngoài việc treo mùn mền, tự bày trò, lúc khi quấn mền, tự đội vương miện, cầm cây chổi lông gà quơ quơ rồi la lên, ta là công chúa đây, chỉa lông gà về phía đám gấu bông ra vẻ ta đây oách lắm.

Có khi chui vào góc bàn, nhìn trên và cầm bút chì vẽ ngôi sao, mặt trời, vẽ cả lúc tui đang nằm đắp chăn, có thêm đứa bạn tưởng tượng, tự cắm điện cây quạt nhỏ xíu, thi thoảng quay sang rồi la aaaaa trước quạt, nghe thật ngộ, cười tít cả mắt. Chơi mệt thì lăn ra ngủ.

Có nhiều bạn khi nghe tui nói, tui không biết chơi nhiều trò chơi đơn giản của bọn con nít như, banh đũa, nhảy dây, bắn bi. Thiệt, vì tui là con đầu của ba mẹ tui, thường khi nghe bọn nhỏ hàng xóm la chí chóe, tui đứng nhìn tụi nó chơi ở cửa sau nhà, qua hàng rào sắt, nhìn một cách thèm thuồng nhưng vẫn sợ ba mẹ đánh. Ba mẹ tui dặn rồi, không được ra khỏi nhà khi nhà không có người lớn, đi chơi thì phải khóa cửa cẩn thận. Mà mèn ơi, thò tay vô khóa ngược cái ống khóa, đối với đứa nhỏ như tui thiệt là khó khăn.

Bọn nó cũng thương tui lắm, có khi đem đồ hàng ra chơi trước cổng nhà, tui thò tay ra chơi cùng, nhưng khi có một đứa nào đó la lên, ê qua nhà thằng a, con b chơi đi. Vậy là tụi nó túa ra chạy, bỏ tui lại một mình. Khi đó tui lại lên lầu, chui vào một góc bừa bộn của riêng tui.

Cũng có thể vì thế, tui ít nói và là một đứa trầm lắng hẳn. Đến khi tui 7 tuổi, tui có đứa em gái. Thiệt ra nó hổng có vui, nghĩ lại đời mình chả bao giờ được chọn lựa điều gì, tui muốn có anh chị, nhưng ba mẹ tui bảo không thể được, khi mẹ tui đẻ em tui ra, bảo là tui chơi với em. Lúc đó, tui nhìn cái con nhỏ mặt cứ nhăn nhăn và đỏ ke như khỉ ăn ớt, hỏi thì nó chỉ biết oe oe oe. Mỗi khi nó khóc toáng lên là bao nhiêu người đến vỗ về.

Vậy là khi đó tui nghĩ, có em chi cho cực vậy nè. Làm cái gì cũng bị la, lâu lâu con nhỏ khóc ré lên rồi ọc sữa, tui ngồi cạnh ngơ ngác không biết gì. Thôi, tốt nhất là lánh xa nó ra.

Hồi xưa tui ghét em tui lắm. Một trong những lý do thì tui có kể ở trên đó. Mà tui cũng có phải là con chị ngoan ngoãn, biết chăm sóc em cho cam. Hồi bé, lúc nó đang mọc răng, rất cần cái gì để cắn. Đồ chơi nó cắn không được, vì mẹ tui bảo cái này bẩn lắm, thế là con nhỏ nhè tay tui mà cạp. Tui có phải hạng vừa đâu, ăn miếng trả miếng, cánh tay con nhỏ hằn lên dấu răng nguyên hàm. Như thường lệ, con nhỏ hét toáng lên, tui khóc, nó khóc. Ồn ào hết sức.

Đến khi em tui lên 7, nhà tui lại có thêm thằng em trai. Cũng vì thế, tui hiểu thêm tâm trạng của em gái tui, khi tự dưng ở đâu xuất hiện một thằng mặt khỉ :v.

Vậy là, trọng trách của tui được tăng thêm. Mà nói thật tui có muốn làm chức chị cả trong nhà cho cam, do đời đẩy đưa cả. Tui không có sự lựa chọn nhưng phải cố gắng thích nghi với hoàn cảnh :v.

Đừng nghĩ tui là đứa sống chuẩn mực như kiểu gia đình theo chuẩn văn hóa khu phố. Khổ, em trai tui từng bảo tui là đứa ác như quỷ sứ. Khi mà nó khóc ré lên, cạy thế lớn đầu, lớn tuổi, nhà không có người lớn, tui quát còn to hơn nó, cứ thế đến khi thằng nhỏ khóc thét lên, khóc chán rồi tự nín. Có lúc đe dọa nó có im không, nếu không tao không chơi với mày nữa.

Vậy đó, nhiều lúc ba mẹ tui cứ bảo sao không bao giờ dịu dàng được với em. Nhiều khi tui ức chế, muốn nói, đời có bao giờ dịu dàng với tui đâu mà bắt tui phải dịu dàng với nó.

Giờ thì tui sống ít nhất cũng được nửa đời người nên cách hành xử với mấy đứa em trong nhà cũng khác xưa nhiều. Nhưng nói thật, tui không phải là bà chị tốt, mẫu mực.

Vì thế, khi coi Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, tui nhìn thấy tui ở trong thằng Thiều. Cái sự ganh tức của trẻ thơ, lúc nó vì tức giận mà đánh thằng Tường gãy lưng, tui rớt nước mắt và ngẫm lại, có những lúc vì nóng nảy, tui đánh em tui, vô tình làm em tui bị tổn thương mà tui không hay biết.

Vì thế, nếu có một vé về lại tuổi thơ, tui sẽ là một con chị dịu dàng, lắng nghe, không cắn người lung tung.

Dĩ nhiên series này hẳn còn dài, vì tui vẫn còn muốn kể thêm những điều lấp lánh về tuổi thơ tui. Lại hẹn hò có dịp lại kể, hen.

Sài Gòn, ngày 15 tháng 5 năm 2016,

Sỏi

https://siomiochan.wordpress.com/2016/05/15/cho-tui-mot-ve-di-tuoi-tho/