Do Hoa's Blog

Be a dreamer and supporter


Leave a comment

I am Sam – Khúc ca về những điều bình dị

I-Am-Sam-i-am-sam-4144564-1024-576

Mối quan hệ cha con thực sự quan trọng , đồi với mỗi con người thì cha mẹ là những người thầy đầu tiên của con, dạy con cảm nhận về thế giới và cách đối nhân xử thế.

Lucy và Sam làm cho những điều bình thường nhất trở nên quan trọng. Những cái ôm, thời gian dành cho nhau, dành cho nhau sự kiên nhẫn, dành cho nhau sự lắng nghe. Tất cả đó là yêu thương.

Sự ân cần và gần gũi giữa người cha với đứa con gái bé bỏng của mình thực sự bị thách thức khi con gái Lucy đang trên đà phát triển môt cách toàn diện, còn người cha của bé là Sam thì chỉ số IQ chỉ của một em học sinh 7 tuổi, nên những gì mà môt học sinh 8 tuổi có thể đọc viết thì Sam không thể.

Nhìn từ một góc độ nào đó thì Sam và Lucy như hai anh em vậy đó, họ đùa giỡn với nhau như những người bạn và cũng có những lúc giận hờn nhau.

Đỉnh điểm của vấn đề xảy ra giữa hai cha con đó là chính quyền phải đưa ra những đề nghị để cho Lucy đến ở một gia đình nhận nuôi cô bé để cô bé có thể nhận được những gì chăm sóc cơ bản nhất mà họ cho rằng Sam không thể làm được. Mâu thuẫn xảy ra giữa những điều cô bé mong muốn và những gì người cha có thể đáp ứng.

Người cha mang trí tuệ của một bạn nhỏ 7 tuổi đã cùng với luật sư của mình ra tòa để đấu tranh cho việc được chăm sóc Lucy, nhưng rốt cuộc thì việc người cha ấy phải chấp nhận để Lucy đến với môt gia đình khác. Những tưởng Anh ta đã buông xuôi sau vụ hầu tòa đó, nhưng không anh ấy đã dọn đến gần nhà Lucy đang sinh sống. Điều này càng làm cho bộ phim trở nên sâu sắc bởi vì chỉ có những người cha yêu thương con hết mực mới can đảm như vậy, và ngay lập tức Lucy tìm đến ngay người ruột thịt của mình vào mỗi đêm. Bố mẹ nuôi của Lucy yêu quý cô bé nhưng họ không bao giờ thay thế được cha ruột của cô bé, cho dù người cha đó ở trình độ như thế nào. Lucy đã không được nhìn thấy mẹ, hưởng hơi ấm của mẹ ngay từ khi chào đời, cô bé cần Sam hơn ai hết, cô bé hiểu cha mình và hoàn toàn chấp nhận sự thật rằng cha mình không thể “lớn hơn” được nữa.

Chầm chậm, nhịp phim không quá nhanh nó làm tôi càng suy nghĩ hơn việc đừng bao giờ cố gắng tách đứa trẻ ra khỏi cha mẹ ruột của nó cho dù họ có là ai đi nữa, cảm giác được ở bên cạnh người mình yêu thương đó là “Nhà” rồi, cho dù hoàn cảnh có trái ngang như thế nào đi nữa thì hãy luôn giúp cho đứa trẻ biết trên đời này có những người sinh ra nó và ở bên cạnh nó.

Gia đình luôn là quan trọng. Cảm giác được yêu thương từ chính cái gọi là gia đình ấy mới thực sự nuôi dưỡng tâm hồn của từng con người, Lucy đã mang cho Sam thiên chức làm Cha, mang đến cho người Cha ấy cảm giác có giá trị và ngược lại Sam cho Lucy thấy mình luôn cố gắng hoàn thiện mỗi ngày để chăm sóc Lucy cho dù biết là không có cha mẹ nào là hoàn hảo.

Những lúc vui đùa cùng con, cùng con lớn lên, cùng con những lúc vui buồn. Đó tất cả là những gì cảm xúc đọng lại trong tôi.

 


Leave a comment

Collateral Beauty

Collateral Beauty – Sự bí ẩn của những điều mà con người tưởng đã biết

Không màu mè và khoa trương như những bộ phim khác.

Will Smith gắn mình với những bộ phim với chủ đề gia đình, sự cố gắng vươn lên, những đau khổ mà thông qua cách biểu đạt rất sinh động mà chàng diễn viên da màu này mang đến cho những khán giả biết để ý những điều đơn giản sẽ yêu thích phim mà anh ta tham gia.

Collateral Beauty nhắc tôi nhớ những gì con người thực sự xem trọng, đó là những thứ con người không thể nhìn bằng mắt thường được, mà phải thực sự trải nghiệm qua nó.

Tình yêu – love, ai cũng muốn được yêu thương, được ở bên cạnh người mình yêu thương càng lâu càng tốt, chúng ta đặt rất nhiều những điều ta xem là quan trọng dành cho những người quan trọng, bởi thế khi những người ấy đột ngột không ở bên ta nữa thì ta cảm thấy trống vắng và cảm thấy ý nghĩa đời sống bắt đầu không còn như khi ta có thể ở bên người ấy. Đặt trong tương quan giữa người với người thì việc không còn tồn tại những con người có ý nghĩa với ta sẽ làm ta có cơ hội nhìn lại đời sống của mình, đối diện với chính mình, để từ từ ta chấp nhận rằng một ngày nào đó người đó sẽ ra đi, hiểu được điều đó để biết quý giá trị của giây phút hiện tại, người đó sẽ luôn sống mãi trong tâm khảm của ta.

Thời gian – Time, ta làm việc thực chất là muốn có thêm thời gian để thực sự được sống, được yêu , được làm những điều mà bản thân ta cảm thấy có ý nghĩa. Nhưng trớ trêu thay, thời gian mà ta mong muốn đôi khi chính là cái làm ta cảm thấy đau đớn nhất, vì nó kéo ta đến những khoảnh khắc mà ta không bao giờ muốn đối diện rồi chính nó giúp ta chữa lành những khó khăn khi phải đối diện với điều ta không mong muốn nó xảy ra, thì nó lại chắc chắn xảy ra. Giữa cái ta không mong muốn và những điều đương nhiên xảy ra xung đột với nhau, những đau khổ cũng theo đó tiến triển. Thời gian sẽ giúp ta rất nhiều nhưng cũng sẽ cản trở cho những điều ta tin, ta hiểu, nhưng chỉ một khoảnh khắc cũng sẽ làm tiêu tan cái điều mà ta đã thấy.

Cái chết – Death, một chủ đề bất cứ con người nào cũng phải đối diện, nó chắc chắn sẽ xảy ra, con người muốn sống lâu hơn và sợ chết đó chính là sự mâu thuẫn vốn hiện hữu khi ta là con người. Nhưng trong phim này, cái chết không đáng sợ cho người đã ra đi, nhưng nó là một ám ảnh kinh hoàng với người còn sống, khi họ không chấp nhận được người thân yêu đã ra đi thì cuộc sống của họ sẽ dần dà cảm thấy vô vị, cảm giác cái chết hình như không chỉ ở bên ngoài thân thể, mà chính trong tâm hồn cũng bắt đầu héo úa và đi tới sự tiêu tan. Hình như sự héo úa trong tâm hồn nó nguy hiểm hơn là cái bên ngoài, vì khi không còn những gì có ý nghĩa nữa thì tôi nghĩ tôi đang sống hình như không còn là tôi đang sống mà chỉ là cơ thể đang chuyển động mà thôi. Tôi không còn làm chủ được cuộc sống nữa.

Thật hay! Trong phim này, Howard (Will Smith đóng) đã viết nên những nỗi niềm của mình và những người bạn thân của anh đã mang những gì anh viết thực sự hiện hữu qua những con người, một cách giúp anh đối diện rõ ràng hơn với những gì đã và đang thực sự diễn ra trong thực tại bên trong của anh. Cách tiếp cận từ bên trong này, giúp cho họ có thể mang những gì bên trong ra bên ngoài, để giúp người bạn đang khốn khổ của mình có thể tự nhận thức rõ ràng hơn – con người chỉ cảm và tin những gì họ thực sự nhìn thấy, giao tiếp được với nó.

Phim này nhịp phim chậm, nhưng tôi thích ở cách nó sử dụng ẩn dụ, một phim nhẹ nhàng để ngẫm hơn là để nghĩ. Viết ra được điều mình đang cảm thấy, bộc lộ hết nỗi lòng nó lại mở ra lộ trình mới để khám phá những ý nghĩa mới hoặc để làm mới lại mình trong các mối quan hệ!

 collateral-beauty-1


Leave a comment

Review phim The Intouchables (2011)

The Intouchables2

Ta là người mà người cũng là ta

Phim Intouchables mang cho người xem những mảng đối lập của một con người đầy giàu sang, gần như không thiếu thứ gì về vật chất nhưng lại bị liệt toàn thân. Một con người khác thì quậy phá, trộm cướp, sống cuộc đời nay đây mai đó, và phải nhận trợ cấp thất nghiệp để có thể sống qua ngày.

Thế rồi 2 kẻ bên lề ấy gặp nhau, có thể không ai nhìn rõ hơn đó là 2 đẳng cấp khác nhau như thế lại giống nhau ở chỗ đó là không ai trong xã hội thực sự quan tâm họ nghĩ gì, cảm thấy như thế nào. Đối với gã nhà giàu thì xã hội nhìn vào thấy quá giàu rồi nên chỉ thấy cái ông ta có bên ngoài, còn khi nhìn vào 1 tay “giang hồ” có những băng nhóm như Driss thì lại thấy anh ta không thể kết nối với xã hội được, chỉ có thể ở trong cộng đồng những người giống anh ta mà thôi.

Driss có cái mà Philippe không có đó là sự tự do nhún nhảy, như một đứa trẻ thích thì làm không thích thì ngủ – nghỉ, chửi tục, hút thuốc,……Philippe có cái mà Driss chả bao giờ mơ đến được đó là quá nhiều tiền, cuộc sống không còn gì có thể tưởng tượng được về vật chất….. Và thế là họ bắt đầu chia sẻ những điều người này có với người kia… Trong khoảng thời gian 2 người bên lề xã hội ấy đồng hành cùng với nhau tôi cảm tưởng họ là một. Driss như là đôi chân – đôi tay, niềm vui của Philippe… Philippe trở thành một người bình tĩnh giúp cho Driss có không gian để thể hiện điều mình muốn, làm những điều mình sợ, vượt qua những giới hạn của mình…. Những câu chuyện họ kể cho nhau nghe nhẹ nhàng nhưng chính sự nhẹ nhàng ấy che giấu đi những nỗi niềm của những người có nhu cầu được hiểu rất cao trong xã hội.

Những kẻ cô đơn ấy bước cùng nhau trong thế giới của sự thấu hiểu, họ nhìn nhau rồi cười với nhau, đó là đủ để hiểu mức độ tin tưởng và cảm thụ người kia cao như thế nào của 2 người. Anh biết tôi cần gì ? Tôi cũng hiểu anh đang như thế nào ?

Tình bạn không phải tính bằng số năm bên nhau, mà tính bằng những khoảnh khắc chúng ta trải nghiệm cùng nhau. Ta hạnh phúc khi người kia hạnh phúc và ngược lại.

Hãy nhìn mỗi người như là một con người bình thường, có thể nhảy, chạy, bay, yêu và được yêu,…. Nếu họ không làm được ta có thể đưa bàn tay ra để giúp họ làm điều đó, vì đâu phải lúc nào họ cũng đứng vững được trên đôi chân của chính họ mà không cần đến sự giúp đỡ của một ai đó trong xã hội ở một giai đoạn nào đó trong đời sống.

Để hiểu những con người bên lề xã hội, mặc định là xã hội không cần biết gì thêm về họ thì đây là câu chuyện cần được ngẫm nghĩ. Phim Pháp nên không giật gân như phim Mỹ, nhưng từng sự nhẹ nhàng, sâu lắng từ nhạc phim cho đến những lời thoại có vẻ như đơn giản lại thấm đẫm trong đó những ưu tư không dễ nói với bất cứ ai.


Leave a comment

Cơn giận có giá trị gì hay không ?

Cơn giận có giá trị gì hay không ?
Đối với cá nhân tôi thì thật sự là có. Cơn giận nó là một người bạn đến để giúp tôi giải quyết những vấn đề mà ngay cả lúc lý trí nhất cũng không thể quyết đoán được, nó giúp tôi ra quyết định ngay lập tức mà không cần sự dự phần của lý trí. Phản ứng để bảo vệ bản thân mình trước những nguy cơ và bất công.
Có thể nói là những người hay giận dữ thì bản thân họ là người chứng kiến nhiều bất công, sự áp bức trong thực tại đời sống của cá nhân họ hoặc những gì liên quan đến những người quan trọng trong cuộc sống của họ.
Nói đến đây thì cái nhu cầu rất rõ ràng của người hay giận dữ đó là đi tìm kiếm sự công bằng trong quyền lợi, sự tôn trọng từ cộng đồng xung quanh. Những nhu cầu rất chính đáng và cần được xem xét một cách nghiêm túc. Thế nhưng, nhu cầu đó cũng bị lu mờ bởi sự tham lam của con người, lúc nào cũng muốn là mình hơn người khác – là trung tâm của vũ trụ. Vì vậy, những người giận dữ họ chứng kiến việc lý trí nói không ai chịu nghe và thấu hiểu nhu cầu của tôi, nên không cần dùng lý trí để nói chuyện mà dùng ngay cơn giận để tìm kiếm sự công bằng, sự tôn trọng.
Nhưng…….
Càng giận thì họ lại càng thấy những con người kia họ cũng dùng chính cơn giận để đối đáp với họ, dẫn đến những xung đột không bao giờ chấm dứt, có thể nguôi nhưng kết thúc thì không. Nhìn vào lịch sử sẽ thấy giai cấp thống trị và giai cấp bị trị mâu thuẫn sâu sắc với nhau như thế nào ? Nhân dân của các nước thuộc địa mâu thuẫn cực độ với mẫu quốc để dẫn đến những cuộc cách mạng. Những cơn giận từ lịch sử đó chính là điềm báo cho những sự thay đổi chắc chắn phải xảy ra, và cơn giận cũng được lựa chọn như là một giải pháp.
Và bạo loạn cũng đã xảy ra từ những cơn giận, từ một ngọn lửa nho nhỏ đến khi nâng đến sự hận thù truyền từ đời này sang đời khác….. Cơn giận đến như là một dự báo quan trọng :
– ở góc độ cá nhân : nó cho chúng ta biết là có cái nhu cầu nào đó mà ta cần được thỏa mãn ?
– ở góc độ xã hội : cơn giận miêu tả thực trạng xã hội rất rõ ràng, nó cho ta biết xã hội có những khu vực nào cần được quan tâm, chú ý đến ?
Và hơn hết, khi cơn giận xuất hiện, với cá nhân tôi thì nó trở thành một đề tài để nghiên cứu, để hiểu, để mang ra cùng mọi người nói về nó.
Nói cách khác, cơn giận cần được hiểu và chuyển hóa nó chứ không phải cố gắng dập tắt nó. Bởi vì nếu càng cố gắng dập tắt nó, nó sẽ ngày càng tăng trưởng mạnh mẽ hơn và lúc đó điều nguy hiểm là : Ta giận dữ vì cơn giận có trong mình.
Lòng trắc ẩn chính là liều thuốc quan trọng cho xã hội ngày nay, để hiểu cơn giận – để biến nguồn năng lượng mạnh mẽ từ cơn giận trở thành động lực để ta có thể yêu thương người khác. Cá nhân tôi cho rằng lòng trắc ẩn là cội nguồn của con người, là phần sâu kín nhất nhắc cho ta nhớ : ta và người khác đều là con người, chúng ta đều mong muốn hạnh phúc và né tránh khổ đau. Trên nền tảng lòng trắc ẩn thì sự thấu cảm mới được sinh ra, thấu cảm là quan tâm một cách tích cực và nỗ lực để thấu hiểu góc nhìn của người khác từ bên trong để nhìn thế giới qua con mắt của người ấy. Thử hỏi nếu không nhìn họ là con người như ta thì lấy đâu ra thấu cảm.
Tóm lại nha, cơn giận đến để giúp ta hiểu người khác – hiểu chính ta, giúp ta không mộng mị về cuộc đời và quan trọng là dấu hiệu báo cho ta biết “Cần thay đổi điều gì đó ?” Hãy xem cơn giận là bạn, đừng chống lại nó – đừng chạy theo nó mà hãy đối thoại với nó.
-> Viết trong một phút bồng bột, viết tự do thôi nên bà con cứ chém thoải mái.


Leave a comment

Tôi và Em…

Tôi và em không hẳn là hai người xa lạ, chúng ta cùng sống ở giữa cuộc đời này.

Không biết gì về nhau từ trước đó, nhưng vẫn hiện hữu tại nhân gian,

con người luôn đi tìm kiếm những điều mà họ nghĩ là họ không có , tôi cũng đặt câu hỏi này cho mình : có phải người mà tôi đang tìm kiếm là em ? hay là khoảnh khắc mà tôi được nhìn thấy em chăng ?

Nối tiếp những khoảnh khắc này qua những khoảnh khắc khác, tôi từ từ thấy được sự vô thường của cuộc sống , có thể lúc này tôi thấy em đẹp nhưng lỡ như sau đó tôi thấy cái gì thể hiện ra từ em nó xung khắc với cái đẹp mà tôi mới vừa nhìn thấy, tôi sẽ làm thế nào ? liệu tôi có còn yêu cái đẹp kia ? hay sẽ nới rộng cái hiểu của tôi về cái đẹp ? đôi khi em đang thể hiện cái đẹp mà tôi chưa thể hiểu nó, nhưng do sự can thiệp của sự ngạo mạn của chính mình, tôi chỉ muốn giữ cái đẹp mà tôi muốn, chứ không muốn nhìn thấy cái mà nó đang diễn ra, khám phá nó xem nó đang đẹp như thế nào ? nó đang chân thật ra làm sao ? nó thể hiện cái thiện như thế nào ?

Một loạt những câu hỏi đang vẫn tiếp diễn…

download


Leave a comment

Lại Là Em

Có những lúc tôi bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc tôi và em có thể nhìn thấy nhau dù chỉ trong một giây lát.

Em đã đi thật xa, nhưng điều đó không có nghĩa là em không ở gần bên tôi , nếu được hỏi là nếu có thể quay trở lại không ? tôi sẽ trả lời là không, mặc dù tình cảm vẫn còn đấy, không nồng nàn như lúc thưởng thức nó, nhưng nó vẫn còn thoảng đâu đấy chút dư âm của sự ấm áp, trong những ngày mà tôi thấy mình cô đơn trong một khoảng thời gian không phải là ngắn.

Những kỉ niệm thoảng qua như vậy, có lúc nó giúp tôi vững tin hơn về con đường phía trước, khi sự lạc lõng vẫn ngự trị trong thế giới này , khi con người ta lạnh nhất là lúc ta cần sự ấm áp nhất, vì lúc đó chỉ nhích đôi chút thôi là có thể sự sống chỉ là câu chuyện được kể lại bởi những người biết về mình.

Tình yêu mà tôi dành cho em vẫn còn đấy, từ xa thật xa, nhưng chỉ mình tôi biết, mình tôi hay, tôi vẫn nghĩ là em vẫn còn nhớ nhưng cũng không chắc chắn lắm.

Có lẽ sự không chắc chắn ấy lại cho tôi thêm cái quyền được nhớ, được nghĩ, được cảm nhận về những điều lững lửng của đời người nhìn có vẻ dài, mà nó có chút xíu hà.17626267_1499183620101404_6348497078165540767_n


Leave a comment

Hacksaw Ridge (2016)

[Short Review] – Hacksaw Ridge (2016)

Đề cử 6 giải Oscar -> Đạt 2 giải Hòa âm xuất sắc và Dựng Phim xuất sắc.

Cảm thấy được truyền cảm hứng từ chàng trai đến từ Virginia Desmond Moss. Anh ta đến chiến trường không phải để giết người mà là để cứu người.

Anh ta như một người mang đức tin của Chúa đến với những con người đang đau khổ , đang cần sự giúp đỡ. Kiểu như là trong nguy nan, khó khăn người ta thỉnh cầu đến Chúa nhiều nhất, và thực sự Người đã mang anh chàng được đồng đội xem là “hèn nhát” đó là Desmond Moss đã cứu những con người mất tay, mất chân và không chỉ có đồng đội mình mà còn là những người lính bên kia chiến tuyến.

Anh ta mang trong mình câu khẩu hiệu “One man at a time”, một nhiệm vụ tưởng như là bất khả thi trong tình huống mà anh có thể bị nã sung bất cứ lúc nào từ quân Nhật, nhưng với cái thứ gọi là niềm tin đó, anh đã mang về từ cõi chết những anh em trong cùng hàng ngũ của mình. Tôi ngồi nhìn gã này mà tưởng như gã bị khùng (thực sự trong phim này gã bị khùng thật) dám giữ cái thứ niềm tin đó để sẵn sàng lao vào địa ngục để mang về những linh hồn đang chịu đau khổ.
Can đảm đối với anh chàng Moss này không phải là sẽ làm gì, mà là không làm gì, anh ta đã thề là sẽ không cầm súng – kể từ cái lần anh ta suýt bắn ông bố của mình.

Can đảm không phải là dám làm gì, mà còn là dám không làm gì, anh đã không giết một người nào cả như lời hứa, vết thương lòng vẫn còn đó, mọi sự vẫn còn đó nhưng đối với chàng trai này thì chính nỗi đau mà mình từng suýt nữa gây ra sự oán trách với chính mình suốt đời đã biến thành động lực để anh ta đến với chiến trường để cứu người, dám tin – dám làm – dám quên đi những thù hận mà chỉ có một mục tiêu kiên định là cứu cứu cứu và cứu người thôi.

Vẻ đẹp của phim cũng nằm ở cái ánh mắt mà một binh sĩ Nhật được anh ta cầm máu và chích một liều móc-phin để giảm đau để làm gia tăng và khẳng định cái chất “khùng” trong anh chàng này.

Ôi, tôi tự hỏi mình :

Có phải tạo hóa tạo nên những cuộc chiến tranh, để tìm ra những người anh hùng như thế này không ?

Chiến tranh có phải chính là vẻ đẹp của sự sống, vì nó đã giúp cho những người khi chưa biết tin vào điều gì , tìm được nó ?

Những con người gọi là can đảm, có dám làm điều mà một người khùng dám làm không ?

17265021_1486577594695340_1767050325485129060_n